“Nếu cậu đem phòng ốc chuyển cho cậu ấy, cậu ấy phải nộp thuế nhà nữa đấy?” Sau khi họ ký tất cả giấy tờ xong, Tằng Chi Dịch nhắc nhở một tiếng.
“A! Tôi không bỏ ra nổi nhiều tiền đến thế!” Lại Thuấn Niên cả kinh.
“Không cần lo lắng, đó là việc của anh.” Ôn Bạch Dụ trả lời, vuốt tóc Lại Thuấn Niên, không để ý đến có người ngoài mà hỏi, “Đói bụng không, chúng ta đi ăn cơm.”
“À… Em có mang theo bánh ú, có thể cho anh một cái.”
“Ừm.”
Ôn Bạch Dụ đáp ứng.
Luật sư cùng đồng bọn Tằng Chi Dịch thức thời lui ra, không quấy rầy thế giới của hai người. Nhìn sếp lớn ôn nhu quả thực bọn họ thấy không quen, cả hai vẫn tương đối thích ứng với hình tượng ông chủ lãnh đạm hơn.
Lại Thuấn Niên không biết người khác nghĩ như thế nào, nhưng anh cảm thấy chính mình đặc biệt lỗ vốn còn phải nhượng bộ, ăn bánh ú cũng không cảm thấy ngon. Lại Thuấn Niên nhìn chằm chằm Ôn Bạch Dụ, hắn tao nhã mở lá gói ra, rõ ràng là cũng ăn bánh ú giống anh, nhưng lại không khỏi cảm thấy cái bánh ú kia của hắn thật đặc biệt cao quý.
“Lần trước em trốn, có phải anh bị hù đến sợ không?” Lại Thuấn Niên suy nghĩ một chút, cảm thấy mình phải mở miệng đem lời hỏi cho rõ, miễn cho lại xuất hiện thêm trò gì khác.
“Ừm, anh thật sự sợ.” Ôn Bạch Dụ không hề thở dài, thành thật thừa nhận. “Vừa nghĩ đến em không có anh cũng có thể sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dien-than-tiem-mi-nho/2253235/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.