Ôn Bạch Dụ nói xong, không quan tâm người phía sau bị chân tướng chấn động đến mức không bình tĩnh nổi, quay đầu bước đi. Hắn thực sự sinh khí, lửa giận tràn ngập, nhưng lúc trở lại quán mì của người kia, liền tỉnh táo lại.
Lại Thuấn Niên ở ngoài cửa đang đổ nước vào rãnh, nhìn thấy hắn quay về, cười nói: “Anh quay lại rồi à.”
“Ừm.” Ôn Bạch Dụ gật đầu, trả lời đơn giản một tiếng, đáp lại ánh mắt của Lại Thuấn Niên, rõ ràng trong mắt người kia có ái mộ, nhưng tại sao luôn chủ động cùng hắn bảo trì khoảng cách. Dù cho tách ra một quảng thời gian rất dài cũng không liên lạc, cũng không ầm ĩ, không làm khó, giống như không có hắn, anh cũng có thể sống rất tốt.
Trên thực tế, quả thực cũng như vậy.
Không có hắn, Lại Thuấn Niên quả thật có thể sống rất tốt.
Hắn luôn tự thể nghiệm cho bản thân xem, Lại Thuấn Niên không đem hắn đặt trong lòng, có lúc khiến hắn cảm thấy rất hoang mang.
Nhưng tình yêu của Lại Thuấn Niên dành cho hắn rất rõ ràng, không chút nào che lấp, hắn không hiểu rốt cuộc mình có chỗ nào không vừa lòng, hắn muốn càng nhiều, nhưng hắn lại không xác định được chính mình thật sự muốn cái gì.
Lại Thuấn Niên nhìn hắn, hơi nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi hắn xảy ra chuyện gì.
“Em còn bận sao?”
“Không có, anh lên lầu trước đi, em xong rồi sẽ lên liền.” Lại Thuấn Niên lắc đầu, nói với hắn vài câu, nhìn thấy Ôn Bạch Dụ gật đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dien-than-tiem-mi-nho/2253201/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.