Sử Kiến Nghiệp mở cửa ra, nhìn thấy Phong thì đã muốn phì cười, họ chọn thời điểm sang mượn lung tung thật chuẩn, vì sao lại trùng hợp như vậy cậu không rõ, chỉ cảm thấy mấy trò này thật buồn cười.
“Anh muốn mượn cái gì?”
Phong nhìn quanh một vòng phòng cậu, vào phòng túm một cái ghế dựa.
“Tìm ghế dựa, bọn tôi chơi bài, cậu muốn qua chơi không?”
“Cám ơn, không cần.”
Lại đóng cửa lại, bọn họ chẳng còn hứng thú gì nổi nữa.
Điền Vân nói.
“Chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi.”
Hai người mới đi ra, ngay cửa gặp được bọn Cư Ứng Phong. Đừng đối diện nói.
“Thực trùng hợp, cũng ra ngoài ăn cơm hả, không bằng ngồi chung một bàn đi.”
Sử Kiến Nghiệp từ chối thế nào thì cũng không chống lại được sự nhiệt tình của bọn người kia. Cuối cùng vẫn là cùng đi chung.
Trong lúc ăn Điền Vân cố ý vô tình tìm hiểu, là ai nộp tiền bảo lãnh cho Sử Kiến Nghiệp ra ngoài, cùng người đó có quan hệ gì, kháng án thua phải làm sao bây giờ. Phòng ở không còn, tài sản cũng mất hết
Trong đó có mấy vấn đề Sử Kiến Nghiệp không biết phải đáp ra sao.
Cư Ứng Phong lại trả lời hết với Điền Vân.
Nói người nộp tiền bảo lãnh là chú của cậu, không có con cái, nghe tin cậu vào tù thì nộp tiền bảo lãnh cho cậu ra ngoài. Cốt là muốn bồi dưỡng cậu làm người thừa kế. Mà bọn hắn lại là bạn trong tù của Sử Kiến Nghiệp nên cậu nhờ chú bảo lãnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-de/3287935/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.