Sử Kiến Nghiệp giơ chiếc đũa sửng sốt một chút, sau đó lại bắt đầu hạ đũa gắp, không có bát cơm cậu cũng chả sợ, vẫn như thường gắp đồ ăn ngon, trực tiếp nhét vô miệng.
Con chó nhìn nhìn chủ nhân, lại quay đầu nhìn nhìn cái thố đặt trên kệ cao cao, nếu chó có thể rơi nước mắt, tám phần mười nó đã sớm khóc rống lên.
“Ưm!”
Con chó ủy khuất giương mắt nhìn thố cơm nho nhỏ của mình khe khẽ phát ra âm thanh kháng nghị, nhìn sang Sử Kiến Nghiệp chẳng quan tâm, lại nhìn đến Cư Ứng Phong gắp miếng rau ăn miếng thịt rồi lại uống miếng rượu.
Đúng là một chủ nhân xấu xa, luôn luôn đem ý nguyện của bản thân áp đặt lên người thú cưng, bản thân ăn cơm sẽ thích ăn thịt nhưng lại chẳng cho thú cưng ăn cùng. Thú cưng không thích ăn rau thì sẽ bị bỏ đói, chẳng cho người ta ăn no gì hết trơn.
Sử Kiến Nghiệp gắp một miếng thịt đặt trong tay hạ xuống dưới bàn, hướng con chó trêu chọc.
Con chó đi tới nhưng không ăn, chỉ ngẩn đầu nhìn chủ nhân mình.
Sử Kiến Nghiệp không hiểu nhìn Cư Ứng Phong, Cư Ứng Phong vươn một chân đem tay Sử Kiến Nghiệp dẫm dưới chân, dùng mũi chân hất miếng thịt xuống đất.
Con chó vô cùng cao hứng vẫy vẫy cái đuôi, đem miếng thịt từng ở trên tay Sử Kiến Nghiệp tha đi.
Sử Kiến Nghiệp nhất người lên, nhìn nhìn bàn tay bị dẫm của mình. Chả hiểu gì cả.
“Con Thỏ nhà tôi không phải ai cho cái gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-de/3287930/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.