Diệp Thiên khẽ lắc đầu:
- Ngươi nói hai mươi món này là Hồn Khí liền là Hồn Khí?
Lâm Nghĩa nhướng mày, hắn không ưa thích thái độ của thanh niên này:
- Vậy ngươi muốn thế nào?
- Rất đơn giản. Cách nhận diện Hồn Khí đơn giản nhất chẳng phải thức tỉnh chúng sao? Tất nhiên không cần thức tỉnh cũng có thể, Hồn Khí sẽ tỏa ra khói trắng nếu tác động ở một mức độ vừa phải đến linh hồn ở bên trong. A, đừng nói những thứ cơ bản này ngươi cũng không biết?
Lâm Nghĩa trừng mắt nhìn sang Tần Khinh Tuyết:
- Tiểu Tuyết, đây là thiên tài mà ngươi nói? Ngông cuồng tự đại, một chút kiến thức cơ bản cũng không có. Linh hồn là thứ ngươi muốn tác động là được sao? Lỡ như khiến linh hồn tổn thương hoặc biến mất, Hồn Khí trở thành phế phẩm thì phải làm sao?
Tần Khinh Tuyết không biết đáp lại thế nào. Lâm Nghĩa là lão bằng hữu của gia gia nàng, Tần Chính. Bên trong giới địa vị khá cao. Xác xuất thẩm định Hồn Khí của hắn lên đến bảy mươi phần trăm, trong cả nước có thể xếp vào ba vị đứng đấu. Nhưng nàng càng tin tưởng Diệp Thiên hơn. Chính mắt Tần Khinh Tuyết nhìn thấy hắn thức tỉnh hồn khí bằng một cái chạm nhẹ. Đây rõ ràng là năng lực của hắn, không phải do con dao găm kia, cho dù nó cũng rất đặc biệt…
Thấy Tần Khinh Tuyết khó xử, Diệp Thiên cảm thấy lão nhân này rất đáng ghét. Tài thô học thiển không nói lại còn hay tự cho mình là đúng, Diệp Thiên rất ghét loại người này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/62359/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.