Khi Diệp Thiên bắt đầu quá trình tìm hiểu thế giới mới, Tần Khinh Tuyết đã bị gia gia của nàng gọi đến gặp mặt. Tần Khinh Tuyết đứng thẳng người, bộ dạng nghiêm túc không chút sợ hãi nhìn vị lão nhân đang ngồi sau chiếc bàn đối diện. Lão nhân này tóc đã bạc trắng thế nhưng đối mắt rất có thân, dáng người to lớn chứ không yếu đuối như những ông lão bình thường. Hắn nhìn chằm chằm Tần Khinh Tuyết một hồi lâu, thấy nàng không có ý định nhượng bộ mới thầm thở ra một hơi:
- Khinh Tuyết, ngươi không định cho ta một lời giải thích về chuyện lần này sao?
Tần Khinh Tuyết bình tĩnh đáp:
- Gia gia, không phải ta đã sớm nói rõ rồi sao. Đây là biện pháp giải quyết tốt nhất.
Tần Chính tức giận mắng:
- Hồ đồ. Một kẻ mạnh như vậy cho dù mất trí nhớ cũng sẽ trở thành mối nguy hiểm với xã hội. Ngươi để hắn tự do, lỡ như xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?
Tần Khinh Tuyết không trả lời mà hỏi lại:
- Vậy theo ngươi chúng ta phải làm sao?
- Đương nhiên là chiêu hàng, phục vụ cho quân đội.
- Nếu như thất bại?
- Kẻ này quá đáng sợ, không dùng được tất nhiên phải loại trừ.
Tần Khinh Tuyết khẽ lắc đầu:
- Gia gia, tư tưởng của ngươi quá lạc hậu, càng là không thể áp dụng trong trường hợp này. Ngươi cho rằng một kẻ mạnh như hắn nói loại bỏ là loại bỏ được sao? Ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, Diệp Thiên là Khí Thể đồng tu, cả hai lĩnh vực đều đạt đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/62339/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.