Ngọn lửa này vừa xuất hiện, bốn bức tượng đá lập tức biến mất. Là vô thanh vô tức biến mất, thậm chí mọi vật quanh đó đều không có bất kỳ sự thay đổi nào. Nếu không phải mặt đá có vài chỗ bị vỡ do thân thể to lớn của chúng di chuyển, rất khó tin là bốn tượng đá này vẫn còn tồn tại cách đây vài giây.
Lý Mộ Vũ chờ đợi hơn một phút, không thấy phát ra âm thanh gì mới hé mắt ra:
- Ngươi…bốn bức tượng đá kia ở đâu?
Diệp Thiên đã sớm thu hồi hỏa diễm, nhún vai đáp:
- Thời gian trôi qua quá lâu khiến bọn chúng hoàn toàn mục nát, ta còn chưa kịp làm gì đã tan thành bụi phấn.
Diệp Thiên chỉ tay vài mấy đám bụi đá do mình vừa tạo ra trong lúc Lý Mộ Vũ nhắm mắt. Giải thích này tuy rất khó tin nhưng lại là cách lý giải duy nhất. Lẽ nào bắt Lý Mộ Vũ chấp nhận rằng hắn không một tiếng động liền khiến bốn bức tượng đá kia bốc hơi?
Lý Mộ Vũ định hỏi thêm gì đó nhưng lại phát hiện ra không biết phải bắt đầu thế nào. Ngoài đáp án này, những câu trả lời khác đều nằm ngoài sức tưởng tượng của nàng, vẫn là chấp nhận nó thì tốt hơn.
Lý Mộ Vũ bước lại gần Diệp Thiên, đứng đối diện với quan tài:
- Chúng ta có nên mở nó ra?
Diệp Thiên cười đáp:
- Bảo vật ngươi cần đều ở bên trong, có mở hay không là tùy ngươi. Nhưng ta không chắc thứ bên trong sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/2735429/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.