Phía sau Diệt Môn là một hành lang bằng phẳng được xây dựng bằng một loại đá đặc biệt, không có cảm giác ẩm mốc hôi thối như ban đầu. Dù đã có Diệp Thiên đi trước mở đường, Lý Mộ Vũ vẫn rất cảnh lấy ra súng điện cùng một thanh đao đặc chế dài hơn năm mươi cm. Tuy chất lượng không so sánh được với Phá Hiểu nhưng cũng khá sắc bén.
Đi được hơn hai mươi mét, hai người có thể thấy trên mặt đất xuất hiện mảnh y phục bị rách, dấu chân máu, thậm chí một đoạn cánh tay mà các nhóm đi trước để lại khi vị hoạt thi truy sát. Diệp Thiên nhìn về phía bức tường, mặt đá cứng rắn có vài dấu vết rất mờ nhạt nhưng bị hắn dễ dàng phát hiện ra được. Trên mặt đất cũng lưu lại vài đoạn tên gãy còn vương vết máu:
- Hẳn là cạm bẫy bắn tên đi. Loại thủ đoạn cấp thấp này cũng dùng, vậy mà dám tự xưng là ma thuật sư, bọn hắn không sợ mất mặt sao?
Lý Mộ Vũ im lặng không đáp. Cạm bẫy bắn tên có gì sai? Giết được người liền là cạm bẫy tốt. Bất quá nếu lấy tiêu chuẩn của Diệp Thiên, những thứ này quả thực rất vô dụng, hắn nói như vậy cũng không sai. Năng lực khác nhau nhìn nhận vấn đề cũng khác, Lý Mộ Vũ sẽ không thừa hơi phản bác.
Diệp Thiên để Lý Mộ Vũ đi sau mình ba mét, hắn tiến lên phía trước để dò đường. Nói là dò đường, thực tế chính là càn quét hết đám bẫy rập. Từ cung nỏ đến hầm chông,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/2735420/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.