Toàn bộ lăng mộ được xây dựng bằng đá tảng, đục gõ rất công phu. Hai bên tường đá còn xuất hiện khá nhiều hoa văn, họa tiết kỳ lạ. Theo Hoạt Mai giải thích đây là một loại cổ tự của vương triều Hạ Minh cùng hoa văn trang trí đặc thù của bọn hắn. Vương triều Hạ Minh dùng hai loại chữ viết, một loại lưu hành chung, loại thứ hai chỉ có hoàng tộc và ma thuật sư sử dụng, tự xưng là thần ngữ. Vì sự biến mất đột ngột của vương triều cũng như truy sát toàn bộ ma thuật sư còn sót, thần ngữ đã sớm thất truyền, hiện nay còn rất ít người biết đến. Mà Hoạt Mai chính là một trong những người hiếm hoi này, đây là lý do nàng được chọn làm người dẫn đường, có thể hóa giải cạm bẫy khi cần thiết.
Trên đường đi, Hoạt Mai nhân tiện đọc một vài đoạn văn tự, nhưng đa phần đều rất tối nghĩa, giống như một loại chú ngữ nào đó. Cầu thang dốc xuống, càng đi xa không khí càng ngột ngạt. Một mùi vị mốc meo ẩm ướt bốc lên, pha lẫn chút sự tanh tưởi cực kỳ khó chịu.
Ba người lập tức lấy ra mặt nạ phòng độc đeo lên. Thứ này có thể lọc sạch không khí, đồng thời khử một ít chất độc sinh ra do nấm mốc hoặc thi thể thối rửa. Lý Mộ Vũ đưa cho Diệp Thiên một cái nhưng bị hắn từ chối. Đeo một chiếc mặt nạ dày trên mặt rất khó chịu, hắn tự bế khí là được. Chủ yếu là để tránh mùi hôi kia, có độc hay không vốn không ảnh hưởng gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/2735414/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.