Diệp Thiên đáp lại rất dứt khoát:
- Không gặp.
Diệp Thiên có thể sao chép lại nhạc khúc của Vũ trưởng lão nhưng không đại biểu là hắn hiểu âm nhạc. Dù sao mục đích ban đầu của Diệp Thiên chỉ đơn thuần là thích nghe nhạc chứ không phải đàm nhạc lý. Nói cho đúng hơn, Diệp Thiên cũng từng bị Vũ trưởng lão nhồi sọ một ít kiến thức về âm nhạc, nhưng loại lý giải kia là về đại đạo, chẳng liên quan gì đến âm nhạc của thế giới này. Hắn nói những người kia không hiểu, bọn họ nói Diệp Thiên cũng mù tịt, gặp nhau thì có ý nghĩa gì?
- Ta nghĩ ngươi nên gặp bọn hắn, đối với danh tiếng của ngươi cũng như Nhất Thế Vô Song đều có chỗ tốt. Ngươi thử nghĩ, trong dàn diễn viên hiện tại, chỉ có ngươi danh tiếng kém nhất lại trở thành nam chính nhất định sẽ khiến nhiều người bất mãn, cho rằng phía sau chúng ta có tầm màn đen. Nếu ngươi tạo quan hệ tốt với mấy vị đại sư dương cầm này, phối hợp với một khúc Cố Hương tối qua, danh tiếng sẽ lập tức đẩy cao một cách nhanh chóng. Dù sao dương cầm cũng là loại nhạc cụ được yêu thích nhất thế giới, số lượng người yêu thích cực đông.
Diệp Thiên vẫn rất kiên quyết:
- Ta được chọn làm vai chính quả thực là nhờ đi cửa sau, việc này có gì cần phải giải thích. Còn nữa, ta thực không hiểu dương cầm hay nhạc lý gì đó, cùng lắm chỉ biết đánh vài nhạc khúc mà thôi. Hơn nữa loại nhạc khúc như Cố Hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/2735403/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.