Diệp Thiên vốn định ra tay, không ngờ đúng lúc này điện thoại lại rung lên. Khu vực này có thiết bị làm nhiễu sóng, chỉ có những thiết bị với tần số đặc biệt mới liên lạc được. Mà Tần Khinh Tuyết đương nhiên cũng có những thứ này.
Đây là lần đầu tiên có người gọi điện cho Diệp Thiên từ sau khi hắn mua điện thoại, dù sao mục đích ban đầu chính là chơi trò chơi. Điện thoại rung khiến động tác của Diệp Thiên dừng lại, kết quả để Tần Tuyên Võ đánh trúng. Đánh trúng cũng không sao, mấu chốt chính là phần áo ở vai đã bị một quyền của tên kia đánh nát. Diệp Thiên rất không thoải mái, thầm chê trách chất lượng y phục ở thế giới này quá kém cỏi. Hắn theo thói quen tính toán thử đẳng cấp của Tần Tuyên Võ rồi lấy điện thoại ra ấn vào nút nghe.
- Khinh Tuyết? Tìm ta có việc?
- Diệp Thiên, ta nghe nói ngươi đi gặp Lý Mộ Vũ?
- Phải, nàng cho người đến mời ta. Ngươi làm sao biết được.
- Người của ta đang chữa thương cho Lâm Kiệt, tên kia đoán chừng tàn phế.
- Lâm Kiệt, là kẻ đã xé rách vai áo của ta? Hiện tại tốt, ta chính thức tức giận, hai bên vai áo đều rách nát, không cần tiếp tục giữ lịch sự nữa.
Tần Khinh Tuyết hoảng:
- Đợi một chút, Diệp Thiên, có gì từ từ hẳn nói. Lý Mộ Vũ là người trong quân đội, địa vị của gia gia nàng rất đặc thù, ngươi cũng không thể động thủ…
- Yên tâm, ta không đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-dao-luc/2735401/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.