Chính Nam nằm ôm bụng trên mặt đất, cú đá vừa rồi khiến hắn ruột gan đều lộn ngược, xém chút thở không ra hơi nhưng hắn vẫn cắn răng nói: “Mau… thả… tiểu Hải… ra...”
“Mau thả tiểu Hải ra, ahaha.” – Thanh niên bĩu môi nhái giọng Chính Nam rồi phá lên cười.
Người đàn ông cau mày: “Được rồi, mau giết nó đi không lại có thêm người đến bây giờ.” – Vừa rồi hắn cũng không phải tùy ý đá mà đã sử dụng chiêu thức đàng hoàng, vậy mà tên tiểu bạch kiểm này ngoại trừ đau một chút thì chuyện gì cũng không có.
Không đơn giản a!
Người phụ nữ mặt đầy tiếc nuối rút ra một con dao nhỏ đi lại gần Chính Nam: “Chàng trai trẻ, lần sau nhìn kỹ đối phương là ai rồi hãy xông lên nhé.” – Nói, mụ cầm con dao đâm thẳng vào cổ Chính Nam, thủ đoạn lưu loát, dứt khoát chứng tỏ đã làm không ít lần.
Rắc! Aaaaa!
Người đàn ông trung niên và thanh niên kia vốn đã quay lưng đi nhưng nghe được người phụ nữ hét thảm liền quay đầu lại.
Híttt!
Hai người hít vào một ngụm khí lạnh trước thảm trạng của đồng đội mình.
Người phụ nữ bị Chính Nam một tay nắm lấy cổ tay phải bẻ ngược về phía sau, toàn bộ cánh tay đã tím ngắt, không phải là trúng độc mà là máu bị dồn lại không có lối thoát dần mất đi màu đỏ mà chuyển sang tím bầm thôi.
Chỉ là trong nháy mắt làm sao đã tím được như vậy!?
Tiểu bạch kiểm này... là cao thủ?
“Mau… thả… tiểu… Hải…ra. “ - Chính Nam rít từng chữ qua kẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-bach-kiem-nhan-gia-tai-di-gioi/1642716/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.