Nguyệt Vịnh cười khinh bỉ nói: “Bọn họ dùng thủ đoạn bẩn thỉu mua được Tam trưởng lão, bây giờ Dương Quang bị giết thì cũng chỉ là 1 đổi 1 thôi. Cho dù Dương Kha có tức điên thì cũng chỉ có thể tự bạt tai mình là cùng.”
Nói tới Dương Quang, Chính Nam còn đang cất giữ thi thể hắn trong hệ thống không gian để nghĩ cách lấy ra Hỏa chủng trên người hắn nhưng chưa thành công, cái này chỉ có thể trách nghề Y Sư của hắn còn quá thấp.
Đúng lúc này Nguyệt Vịnh tò mò hỏi: “Vừa rồi em về tới thấy có một tấm bia đá rất lớn ở quảng trường, là anh làm tới sao?”
Chính Nam gật đầu rồi nói ngắn gọn lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày Nguyệt Vịnh vắng mặt.
Nguyệt Vịnh lập tức giãy nảy lên: “Cái gì! Mọi người đều có nhiệm vụ chỉ mình em là không có việc gì làm!?
Không được, anh nhất định phải giao cho em chuyện gì đó, càng quan trọng càng tốt!"
Chính Nam tỏ vẻ khó hiểu, không phải hắn nghĩ cho Nguyệt Vịnh, sợ cô mệt mỏi sao? Lỗi tại hắn rồi?
Trang phú bà không biết từ đâu nhảy ra châm chọc: “Uổng cho ký chủ đã là “Tiểu bạch kiểm tiểu thành” rồi mà một chút tâm tư đó của phụ nữ cũng không đoán được. Hừ!”
Chính Nam 2 mắt đen thui: “Đoán tâm tư phụ nữ!? Xin lỗi chứ Thánh nhân cũng đoán không được mấy người đang nghĩ gì.
Một bài toán còn có 5 7 cách giải, tâm tư phụ nữ không có 5,000 7,000 đường vòng mới là chuyện lạ.”
Trang phú bà á khẩu không trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-bach-kiem-nhan-gia-tai-di-gioi/1642637/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.