Hôm sau, Chính Nam tới phòng Nguyệt Vịnh tại Thanh Vân Tông giúp cô kiểm tra thân thể.
“Thân thể gần như khôi phục hoàn toàn, mặc dù mỗi lần sử dụng đều để lại di chứng không nhẹ nhưng không thể phủ nhận tốc độ khôi phục của Nguyệt Thần huyết mạch thật sự đáng ngưỡng mộ. Nói như vậy không có nghĩa là lần sau lại dùng bừa bãi nữa nghe chưa!?”
Nguyệt Vịnh gật gật đầu, ánh mắt cún con nhìn Chính Nam.
Mỗi lần được ở riêng cùng hắn, cô đều rất nhu mì và vui vẻ, không chút nào lạnh lùng, cô quạnh như đối với những người khác.
Và mặc dù đây không phải là lần thứ nhất tự ghét bản thân mình phục hồi thương thế quá nhanh, Nguyệt Vịnh vẫn có chút sa sút nói: “Có tin tức của Tam trưởng lão nói hai ngày nữa Dì của em, sẽ tới Hà thành để hộ tống mọi người và đan dược về tông."
"Sợ là em cũng phải về cùng.”
So với về Tà Nguyệt Tông lạnh lẽo và buồn chán kia, Nguyệt Vịnh muốn ở bên Chính Nam hơn nhiều. Chưa nói tới Akatsuki cũng là môi trường tốt để cô phát triển, hơn là tu luyện với bốn bức tường.
Chính Nam khá bất ngờ nói: “Lý Sương sơ kỳ Nhị trưởng lão Nguyệt Nhi a, đủ cẩn thận. Nhưng anh cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ đâu.”
Nguyệt Vịnh thấy Chính Nam “cố ý” hiểu sai trọng điểm câu nói của mình, cô càng sa sút nói: “Em cũng không biết. Nếu mẹ em đã phái Dì tới, vậy bà chắc là cũng có tính toán của mình rồi.”
Chính Nam gõ đầu Nguyệt Vịnh một cái, cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-bach-kiem-nhan-gia-tai-di-gioi/1642620/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.