Trương Tự Minh lần đầu tiên nhìn thấy một nụ cười ngập đầy râu quai hàm như thế này, lồng ngực hẫng một chút, sau đó mỉm cười lại với đối phương.
Mấy ngày sau, Trương Tự Minh lại phải tăng ca. Lần này hắn gọi điện thoại trước cho tài xế taxi.
“Tôi bây giờ đang ở đường XX, khoảng mười phút sau sẽ đến chỗ anh.”
Trong điện thoại vẫn truyền đến giọng nam vang vang… tạm thời có thể coi là tục tằng đi, nhưng vẫn nhiệt tình như trước. Sự nhiệt tình của đối phương khiến cho đáy lòng của Trương Tự Minh ấm áp hẳn lên.
Những thứ đồ đạc trong xe khiến cho Trương Tự Minh chú ý mấy hôm trước vẫn còn y nguyên, rõ ràng cả chủ xe lẫn tài xế đều không ngại, Trương Tự Minh kiềm chế ánh nhìn, cố gắng không để ý.
Đến nhà, trả tiền, thối lại, viết phiếu. Lúc xuống xe Trương Tự Minh không quên quay đầu lại, “Cảm tạ sư phụ.”
“Đừng khách sáo, đi thong thả nhé.”
Vẫn là nụ cười tươi ngập đầy râu quai hàm ấy.
Khoảng thời gian ban đầu, Trương Tự Minh vẫn đang đợi, đợi một ngày nào đó hắn gọi điện cho Quý Cường, Quý Cường sẽ từ chối hắn, nói rằng “Tôi hiện giờ không qua được, anh gọi cho người khác đi”, thế nhưng dự đoán này mãi vẫn không trở thành hiện thực. Mỗi một lần, bất luận là thời gian nào, bất kể thời tiết ra sao, hễ nhận được điện thoại của Trương Tự Minh, Quý Cường không biết đang ở nơi nào đều sẽ chạy tới đợi Trương Tự Minh ở dưới lầu.
Một thời gian sau, ấn tượng của Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiet-troi-ngay-mai-co-nang/94681/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.