Lật lên nhìn, trực tiếp há hốc mồm, khóe miệng co giật dữ dội.
Trên sổ ghi chép công đức, số công đức của hắn là số 0.
Thậm chí còn khắc từng hàng chữ ghi chú cẩn thận, đều là những chuyện tốt mà hắn vừa làm trước, ví dụ như là chuyện hắn giết Minh Tướng vào nửa tháng trước.
Mỗi một Minh Tướng bị hắn chém, trên sổ ghi chép công đức sẽ liệt kê rõ ràng, đó là hành vi xấu xa, phải trừ công đức.
Thôi được! Ngầu lòi thì ngầu đó nhưng giết gần năm mươi Minh Tướng, công đức của hắn cũng bị trừ không còn sót lại gì.
Vẻ mặt của hắn trở nên cực kì đặc sắc, lúc trước đủ công đức thì cấp bậc không đủ, không thể phong thần vị Minh Tướng.
Bây giờ cảnh giới đạt được rồi, mà công đức lại bị trừ về con số không.
Hầy, đi một vòng lớn. hắn vẫn không thể trở thành Minh Tướng, không phải Minh Tướng, Phán Quan chắc chắn sẽ không cho văn điệp thông quan.
“Vậy có phải ta chơi xấu ngươi không?”. Phán Quan cười nhìn Diệp Thành.
“Không”. Diệp Thành chau mày, đột nhiên cảm thấy đau trứng, giết đến đỏ mắt, lại quên quy tắc của Minh giới, “niềm vui” này làm hắn trở tay không kịp.
“Ta làm việc vẫn rất công bằng, từ trước đến nay chưa hề chơi đểu”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vo-de-vuong/3655563/chuong-2657.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.