Đêm khuya, Diệp Thành day đầu mày, từ trên vân đoàn đứng dậy.
Oa!
Chẳng mấy chốc hắn đã không kìm được lắc đầu, có lẽ là tiêu hao năng lượng quá nhiều nên dù với khí huyết dồi dào của Hoang Cổ Thánh Thể, đầu hắn vẫn hơi choáng váng.
Sau đó hắn nhét một viên đan dược vào miệng, trở mình nhảy xuống vân đoàn.
Đập vào mắt hắn là Sở Linh ở nơi cách đó không xa, cô đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây linh quả, lại tiến vào trạng thái nhập định.
Nhưng Sở Linh của bây giờ đã hoàn toàn khác.
Sau khi thân thể mạnh lên, linh hồn được tôi luyện, tu vi được nâng cao, thân thể được thánh huyết luyện hoá, cả người cô như được lột xác, thần hà bao quanh thân thể, toàn thân tản ra làn khí huyền diệu, mỗi sợi tóc cũng đều nhuốm thần hoa lộng lẫy.
Cô như tiên nữ hạ phàm, thánh khiết mà hoàn mỹ.
Điều khiến Diệp Thành ngạc nhiên là xung quanh cô còn có dị tượng huyền bí, đó là một đoá sen thịnh thế đang từ từ nở rộ.
“Công sức của mình cũng không vô ích!”, Diệp Thành cười vui vẻ: “Khi nàng ấy tiến đến cảnh giới Chuẩn Thiên, thực lực sẽ không yếu hơn Sở Linh Ngọc, chỉ tu vi linh hồn thôi cũng là điều mà người bình thường không thể sánh được”.
“Long gia, có bí thuật thần thông nào tấn công linh hồn không?”, Diệp Thành lại bắt đầu gọi Thái Hư Cổ Long.
“Cái gì cũng có”, Thái Hư Cổ Long thậm chí còn không mở mắt, nói với vẻ rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vo-de-vuong/3653809/chuong-903.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.