“Trưởng lão, con tới báo danh ạ”, Diệp Thành lên tiếng và lấy thẻ bài thân phận ra.
“Ngươi chính là Diệp Thành?”, Lý Đạo Thông liếc nhìn thẻ bài sau đó nhìn Diệp Thành từ đầu đến chân mà xuýt xoa: “Đúng là nhân tài”.
“Trưởng lão quá khen ạ”.
“Ừm, giỏi lắm”, Lý Đạo Thông cười hiền từ, ông ta khắc tên Diệp Thành lên một miếng ngọc giản.
Sau khi báo danh xong, Diệp Thành mới quay người đi ra ngoài nhưng lại thấy rất nhiều người quen.
Đệ tử của Nhân Dương Phong đi thành đoàn tiến tới, dẫn đoàn là tên Giang Hạo, còn một bên là đệ tử của Địa Dương Phong, đương nhiên do Tử Sam dẫn đầu.
Đúng là kẻ thù gặp nhau luôn cảm thấy khó chịu. Khi đệ tử của Nhân Dương Phong và Địa Dương Phong thấy Diệp Thành thì sắc mặt tên nào tên nấy tối sầm cả lại. Những ngày này đệ tử của hai núi có thể coi là mất hết thể diện cũng bởi Diệp Thành.
“Tiểu tử, tốt nhất cầu trời đừng gặp phải ta đi, nếu không thì ngươi sẽ chết rất khó coi đấy”, Giang Hạo và Tử Sam tiến lên trước cười lạnh lùng nói.
“Đang đe doạ ta sao?”, Diệp Thành nhìn hai người bọn họ, ánh mắt sắc lạnh.
Khí tức trong cơ thể của cả ba tên không ngừng phô ra khiến người khác nhìn mà có cảm giác cả ba tên sắp nhảy vào đánh nhau đến nơi.
“Đúng là náo nhiệt”, tiếng cười vang lên, Doãn Chí Bình khẽ phất quạt xếp đi tới, nhìn Diệp Thành mà ánh mắt rõ vẻ căm thù.
Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vo-de-vuong/2876696/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.