“Đúng là kỳ diệu”, Diệp Thành mỉm cười: “Hình nộm nữ nhân, sau này cô sẽ chinh chiến cùng ta”.
Nói rồi hắn khẽ phất tay, cho hình nộm nữ nhân kia vào túi đựng đồ. Có điều, hắn và Bàng Đại Hải đều không nhận ra giây phút hình nộm kia bị cho vào túi đựng đồ thì đôi mắt nó chợt sáng lên ánh sáng lạ thường.
Đêm tối, Diệp Thành đem hình nộm nữ nhân kia về Tiểu Linh Viên.
Ấy!
Hổ Oa đang tu luyện Thiên Canh Côn Trận đột nhiên dừng lại, cậu ta hiếu kỳ nhìn sang nữ nhân hình nộm đằng sau Diệp Thành: “Đại ca, tỷ tỷ này thật xinh đẹp, tỷ ấy là ai vậy?”
“Là…”
“Hình nộm”, Trương Phong Niên vừa đi ra khỏi phòng thì ngạc nhiên, từng là trưởng lão của Hằng Nhạc Tông, ông ta có kiến thức uyên thâm, chỉ cần nhìn là đã nhận ra hình nộm phía sau Diệp Thành.
“Hình nộm?”, Hổ Oa ngẩng đầu nhìn Diệp Thành và Trương Phong Niên với ánh mắt hiếu kỳ.
“Hình nộm do nhất đại chưởng môn của Hằng Nhạc Tông sáng tạo ra, là một loại vũ khí dùng huyền pháp đặc biệt tế luyện ra. Chúng không có tình cảm cho nên máu lạnh, một khi xác định mục tiêu thì sẽ không ngừng nghỉ, trừ phi người thi triển thuật khắc chế mới thôi”.
Trương Phong Niên từ tốn giải thích cho Hổ Oa nhưng trong giọng nói không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, ông ta không ngờ Diệp Thành lại có thể có được một hình nhân như vậy.
Bữa cơm tối ngay sau đó diễn ra trong bầu không khí không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vo-de-vuong/2876681/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.