“Ta nói những lời này không phải đùa cợt đâu”, thấy Diệp Thành không mấy để tâm, Tạ Vân lại lên tiếng mắng chửi: “Không phải cứ thắng ở ngoại môn là vào được nội môn, còn phải trải qua thử thách ở rừng hoang nữa”.
“Ta biết rồi, trong đó trận pháp đầy rẫy, có cả yêu thú, có cả hình nộm và phải trải qua sự rượt đuổi của đệ tử nội môn”.
“Ta vừa nói tới Giang Dương, Khổng Tào và Tả Khâu Minh, ba tên này rất có khả năng được nội môn phái vào rừng hoang thử thách đệ tử chúng ta. Ba tên này đúng kiểu cá mè một lứa, nếu bị nhằm vào thì chúng ta chả gặp được may mắn đâu”.
Nghe vậy, Diệp Thành mới cau mày.
Nếu Tạ Vân không nói, hắn thật sự không nghĩ tới những chuyện này. Ba người kia có thể vào được nội môn ở lần trước thì nhất định không phải hạng vừa, lại thêm ba năm nay tu hành ở nội môn, thưc lực tăng tiến mạnh mẽ, với ân oán giữa hắn với lưỡng phong và Giới Luật Đường, nếu gặp phải bọn họ trong rừng hoang, không chết mới lạ.
“Tự cầu phúc cho mình đi”, Tạ Vân vỗ vai Diệp Thành.
Diệp Thành cũng nghĩ vậy. Thử thách trong rừng hoang cần sự hợp tác đồng đội, nếu như có thể được phân về cùng đội với Hoắc Đằng, Tạ Vân, dựa vào thực lực mạnh mẽ của bọn họ thì khả năng vào nội môn là chắc chắn.
Nhưng chẳng có gì là chắc chắn. Diệp Thành xoa cằm, nếu đen đủi cũng chẳng biết được sẽ có chuyện gì xảy ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-vo-de-vuong/2876388/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.