Sáng sớm hôm sau, xuất phát từ cửa cung, đoàn người từ từ đi đến Thượng Lâm uyển ở ngoại thành.
Mạch Sương cưỡi ngựa đi song song cùng Mục Cẩm, đi phía sau ngựa của Hoàng đế, Lục Vương gia đi nhanh thêm mấy bước để đến cạnh Mạch Sương. Nhìn Mục Cẩm như cười như không: “Thái tử điện hạ đi săn mà cũng dẫn Thái tử phi của mình đi cùng, sợ đêm dài đằng đẵng không ai ở bên sao?”
Nghe vậy, Hoàng đế đang đi đằng trước quay đầu lại nhìn, không nói gì.
Mục Cẩm vừa định phản bác, Mạch Sương đã lên tiếng trước: “Là ta muốn tới mở mang kiến thức, nên cầu xin điện hạ cho ta đi cùng.”
Triết Khám cười mỉa nói: “Có điều, đi săn mà cũng dẫn theo thê thiếp, cũng hiếm thấy thật.”
Mục Cẩm lập tức nói: “Ái phi của bản cung không phải nữ quyến, đi cùng thì đã sao?”
Triết Khám cười: “Cũng phải cũng phải, Thái tử phi của Thái tử điện hạ là nam nhân mà.” Còn cố ý nhấn mạnh vào hai chữ “nam nhân”, giọng điệu đầy vẻ châm chọc.
Mục Cẩm không thèm nói lại. Mạch Sương hơi nghiêng đầu nhìn, thấy vẻ mặt dửng dưng của hắn, dường như đã không còn để ý chuyện Thái tử phi của mình là nam nhân vậy.
Tới Thượng Lâm uyển, Ngự lâm quân hạ trại ở một khu đất trống. Hoàng đế và mấy vị Vương gia đại thần đi săn bắn, Mạch Sương ở lại doanh địa.
Hoàng đế lên tiếng: “Hôm nay ai săn được nhiều nhất, trẫm có thưởng lớn!”
Ở nơi săn bắn, đám Vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2186005/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.