“Ngọc Chi là trắc phi, ở trong phủ nên nghe theo ngươi và Thái tử, rất nhiều chuyện nó không làm chủ được.” Ngữ khí của Hoàng hậu cũng coi như ôn hòa, thu hồi tầm nhìn từ ngoài đình lại, nhìn Mạch Sương. “Ngươi cũng hiểu, Mục Cẩm không còn ít tuổi, mấy Hoàng tử nhỏ tuổi hơn nó đều có con nối dõi rồi. Không chỉ Hoàng thượng và bản cung, còn có văn võ bá quan đều trông mong Thái tử có con. Ngươi thân là Thái tử phi của nó, cũng không muốn sau này nó vô hậu chứ.”
“Tất nhiên thần không muốn.”
“Ngươi có thể nghĩ vậy thì tốt rồi. Đáng tiếc quá, ngươi là nam tử, không thể sinh nở, nếu không bản cung cũng không cần phải phí chút tâm tư này.” Hoàng hậu bưng chén trà lên, mở nắp chén nhấp một ngụm, rồi đặt nhẹ xuống. “Đứa trẻ Mục Cẩm kia hiện giờ bất luận thế nào cũng không đến gần ai khác ngoài ngươi. Nếu cứ để như vậy, không chỉ sau này phải lo nghĩ về hoàng tự, còn cuộc đời của Ngọc Chi nữa, đều phải chịu thiệt. Ngươi nói xem, sao có thể không khiến bản cung lo lắng đây.”
Mạch Sương trầm tĩnh nói: “Mẫu hậu yên tâm, điện hạ có chừng mực.”
“Ngươi đừng nói chuyện thay nó, bản cung nhìn nó lớn lên từ nhỏ, tính tình nó thế nào, bản cung biết rõ.” Hoàng hậu thở dài một hơi. “Ngươi là Thái tử phi, cho dù không thể sinh nở, nhưng cũng có trọng trách kế thừa hoàng tự. Bình thường những chuyện Mục Cẩm không nghĩ đến, ngươi cần nhắc nhở nó, bây giờ ngoại trừ ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-the-kim-sinh-chi-thai-tu-phi/2185984/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.