Diêm Thanh đứng thẳng, chĩa mũi kiếm xuống đất. Cậu ta trông anh tuấn và hào hiệp, chỉ tiếc đôi mắt đỏ máu lại khiến cậu ta trông như kẻ ác. Kim Lam sững sờ không tin nổi.
Thứ nổi danh nhất năm xưa của Diêm Bất Độ chính là đôi "mắt quỷ" màu đỏ thẫm. Thứ mà đời sau của gã không phải ai cũng có.
Nó chính là bằng chứng về dòng máu của nhà họ Diêm.
Diêm Thanh giương cặp con ngươi đỏ sẫm về phía Kim Lam: "Mười năm trước huynh nhận ta vào phái Thái Hành. Ân tình nhập môn ngày ấy coi như trả hôm nay."
Kim Lam há hốc mồm, sắc mặt còn đờ đẫn: "Năm ấy ngươi mới mười một, sao ngươi biết... Ngươi cố ý đến phái Thái Hành là để trả thù?"
Sợ Doãn Từ bỏ lỡ vở kịch hay, Thời Kính Chi thầm thì giải thích: "Diêm Bất Độ hoang dâm vô độ, con cháu thành đàn. Chính đạo võ lâm gần như đã gϊếŧ sạch hậu duệ nhà họ Diêm trong hai năm diệt trừ Lăng giáo, mà cầm đầu chính là phái Thái Hành. Chúng ta đang được tận mắt chứng kiến hiện trường báo thù đấy, mười năm nằm gai chờ nếm mật, chậc chậc..."
Diêm Thanh bối rối: "Các ngươi thấy ta giống đến báo thù sao?"
Thi Trọng Vũ không hề cất kiếm: "Nếu không muốn báo thù, vì sao lại giấu thân phận học trộm võ công trong phái ta những mười năm?"
"Với đôi 'mắt quỷ' này ta chỉ có thể giả mù, mà kẻ mù thì khó tìm được việc. Phái Thái Hành là danh môn chính phái, tiền phát mỗi tháng rất nhiều, còn bao ăn ở."
Thời Kính Chi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-than/528222/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.