Sau buổi học, Bình An rút ra phiếu ăn từ trong ví tiền, theo chân bạn học đến căn tin trường. Vừa đến nơi, bao nhiêu phiền não của cô đều tan biến. Ánh mắt Bình Anngay lập tức bị từng khay từng khay đầy ắp thức ăn xếp trên quầy thuhút, hương thơm từ xa đã nghe được. Thế giới này thật là quá tuyệt, thực phẩm thiên nhiên nơi nào cũng có, chủng loại đa dạng, cách chế biếncàng đa dạng, nhìn những khay thức ăn đầy màu sắc, Bình An cứ ngỡ làmình đang ở thiên đường. Nội tâm kích động được che dấu khéo léo bởi vẻmặt lạnh nhạt, chỉ có để ý kĩ mới nhìn thấy bước chân ngày càng nhanhcủa Bình An.
Cô chạy đến quầy thức ăn, chăm chú quan sát cáchnhững đứa trẻ gọi món, sau đó lặp lại một lần y như vậy. Không thể trách được, những thức ăn trên khay một món cô cũng không biết, nếu có thể,cô tình nguyện được ăn hết tất cả thức ăn ở nơi này.
Vài phútsau, Bình An hạnh phúc bê khay thức ăn lại bàn, chậm rãi ngắm nghía màkhông động đũa. Một hồi lâu mới múc cơm cho vào miệng. Chậm rãi nhainuốt, cảm nhận được sự mềm mại cùng mùi hương thơm ngát, Bình An mở tomắt kinh ngạc, gương mặt vẫn luôn lạnh nhạt phút chốc xuất hiện vài vếtnứt.
Đây chính là cơm sao? Rất giống với những dòng miêu tả mà cô đã đọc được trong sách. Tỉ mỉ nhai nuốt, Bình An cảm thấy nếu chỉ cho côăn mỗi thứ này đến cuối đời cô cũng đồng ý. Thật may là căn cứ đã giếtchết cô, bằng không làm sao cô có thể đến được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-si-that-nghiep/178576/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.