Tiến sĩ Black chăm chú nhìn người ở trong gương, gương mặt gầy gò tái nhợtdấu dưới cặp kính cận dầy cộm, tóc tai rối bù, mái trước dài lòa xòa che khuất tầm nhìn, quần áo lượm thượm, cả người bị bao phủ bởi sự âm trầmvà tối tăm, không lọt ra chút khe sáng nào.
Đúng vậy, cô đã đứng trước gương 3 giờ đồng hồ rồi, chỉ để xác nhận lại một thực tế, rằngmình không còn là Olivia Black. Lặng lẽ tiêu hóa dòng ký ức mơ hồ, tiếnsĩ Black thầm rít qua kẽ răng: “Địa cầu là cái quái gì?”
Hơn haimươi năm nghiên cứu khoa học, tiến sĩ Black là người theo chủ nghĩa vôthần, nhưng hôm nay, thế giới quan của cô lại bị điên đảo bởi việc này.Cô biết mình đã chết, một viên đạn xoáy vào thái dương, sinh mạng lậptức tiêu thất, thậm chí còn không kịp cảm thấy đau đớn, nhưng hiện tạicô vẫn còn sống, sống trong một thân thể hoàn toàn xa lạ. Điều tiến sĩBlack muốn làm nhất bây giờ chính là bổ não người trong gương ra, sau đó tiến hành nghiên cứu.
Tại sao cô lại đến nơi này? Chẳng lẽ còncó sứ mệnh cần cô phải hoàn thành? Nhưng cô chẳng biết làm gì ngoàinghiên cứu chế tạo vắc-xin? Không có ZB0135, không có tang thi, không có mạt thế, cô còn nghiên cứu cái quái gì! Mục tiêu sống hơn hai mươi nămbỗng chốc biến mất, tiến sĩ Black đột nhiên cảm thấy vô cùng mờ mịt. Cho nên…tiến sĩ bây giờ đã thất nghiệp rồi đúng không?
“Phan BìnhAn.” Nghiền ngẫm cái tên này, tiến sĩ Black xoa nhẹ thái dương đau nhức. Hiện tại không còn cách nào khác ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-si-that-nghiep/178574/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.