Ở bệnh viện quân y thành phố, Lâm An Đạt suy yếu tựa lên đầu giường, ánh mắt đã lấy lại được thần thái như ban đầu, chỉ là vẻ mặt có chút tái nhợt.
"Sao cháu lại bất cẩn như vậy, nếu cháu có mệnh hệ gì thì gia đình chúng ta biết phải làm sao?" Ông Lâm Văn Quý hỏi, giọng nói không trụ được hoang mang.
Lâm An Đạt trầm ngâm hồi tưởng, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Năm ngoái cháu từng đi giám sát phòng thí nghiệm, khi đó tình cờ một nhân viên đứng cạnh cháu làm vỡ ống nghiệm, lẽ nào..." Giọng nói có chút run rẩy, hiển nhiên anh cũng không bình tĩnh như vẻ ngoài đã biếu hiện.
Chợt nhớ đến một vấn đề quan trọng, ông Lâm Văn Quý nói: "Bệnh viện đã lấy máu của cháu, liệu họ sẽ phát hiện ra..."
"Ông yên tâm, nếu không dùng phương pháp đặc biệt, Alex-IC sẽ không dễ dàng bị phát hiện đâu. Vấn đề là virus trong cơ thể cháu, nếu không kịp thời ức chế rất có khả năng giống với đám người...."
Chưa nói hết, ông Lâm Văn Quý đã đưa tay ra dấu: "Cẩn thận tai vách mạch rừng."
Lâm An Đạt gật đầu, nhỏ giọng: "Các nhân viên trong phòng thí nghiệm vẫn đang nghiên cứu về dược vật ức chế Alex-IC, hy vọng họ sớm thành công." Loại virus này không phải thứ tốt, nhưng nếu thành công cải tiến nó và nghiên cứu ra dược vật ức chế, đây chắc chắn sẽ trở thành cây rụng tiền của nhà họ Lâm. Đến lúc đó anh mới có thể hợp thức hóa việc hợp tác của công ty với chính phủ, còn hiện tại, tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-si-that-nghiep/1576388/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.