Chín giờ tối, Lý Khắc Lập cùng Bình An rời khỏi công ty trở về nhà. Anh ôm chặt cô vào lòng, gian nan tránh khỏi vòng vây phóng viên đang vồ vập như những con hổ đói. Trước những câu hỏi ồ ạt như vũ bão của ký giả, Lý Khắc Lập vẫn duy trì trầm mặc cho tận đến khi hai người trở vào xe.
Gần nửa tiếng sau, chiếc xe công vụ màu đen bóng mới vất vả thoát ra khỏi đám đông, bon bon lăn bánh trên đường.
Bình An chồm người nhìn ra phía sau cảm thán: “Bọn họ hung hăng thật.”
Lý Khắc Lập xoay Bình An lại, gác cằm lên tóc cô: “Có mệt không? Hôm nay lại quá giờ ngủ của em rồi.”
Bình An bĩu môi khinh thường liếc anh một cái: “Anh nói cứ như ngày nào em cũng được ngủ đúng giờ vậy.”
“Làm sao có thể so sánh với nhau được, những hôm trước là làm chuyện chính đáng, hôm nay lại lãng phí thời gian vô ích.”
Bình An không thèm nhắc đến chuyện dở hơi này, cô chợt nhớ đến một việc, liền lên tiếng: “Công ty anh vẫn dùng hợp chất Glycosid để điều hòa nhịp tim sao?”
Có chút không thích ứng vì Bình An đột nhiên đổi chủ đề, nhưng ngay sau đó anh liền gật đầu xác nhận: “Đúng thế.”
Bình An nhíu mày, có vẻ không hài lòng: “Nhưng Digitalis có khả năng gây ngộ độc, làm rối loạn tiêu hóa, thị giác, ảnh hưởng đến hệ thần kinh, thậm chí còn tác dụng ngược gây rối loạn tim mạch.”
Lý Khắc Lập không biết đến đáp thế nào, anh không phải kỹ sư hóa học chuyên nghiệp, chỉ biết chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-si-that-nghiep/1576377/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.