Cứ thế, một đêm dài Bình An vẫn trằn trọc không an giấc, đến hừng đông mới trộm chợp mắt trong chốc lát. Đúng sáu giờ sáng, đồng hồ sinh học điểm, cô lại bừng tỉnh giấc, vẻ mệt mỏi sau một đêm thao thức hằn rõ trên gương mặt tiều tụy của cô.
Bình An chán nản vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, cô không thể như thế này mãi được. Dù cho bản thân đang 'mắc bệnh' kỳ quái cũng không thể tiếp tục dùng thái độ tiêu cực này để tồn tại, thiên tài như cô, chẳng lẽ vì một căn bệnh không rõ nguyên nhân mà bó tay chịu trói. Nhất định phải phấn chấn lên.
Vệ sinh cá nhân sạch sẽ, Bình An mở toang tủ quần áo, xoa cằm suy tư, biết mặc cái gì đây? Bình An không hiểu sao mỗi lần cô chọn quần áo Lý Khắc Lập đều nhăn mặt nhíu mày, tựa như sự lựa chọn của cô là một thảm họa vậy, chẳng phải đều là trang phục thôi sao? Mặc thế nào cũng như nhau mà. Nếu có Lý Khắc Lập ở đây thì tốt rồi, cô không cần phải suy nghĩ áo nào mặc với quần nào, đi cùng giày nào, thời trang rõ ràng là một thứ tốn thời gian là chất xám.
Quần áo cũng đã hơn hai tháng không chạm, đa phần đều là những món Lý Khắc Lập mua, thậm chí còn chưa cắt cả hiệu, cô chọn một chiếc váy ngắn đơn giản, sau đó xỏ giày đi ra ngoài, từ chiều hôm qua đến giờ cô vẫn chưa có gì vào bụng, thế nhưng cô lại không hề chú ý đến điều đó. Bình An thở dài một hơi, căn bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-si-that-nghiep/1576370/chuong-34.html