Không biết trôi qua bao lâu, tiếng kêu la đau đớn ngày càng ít đi.
Trương Hàn lúc này đang nằm dưới đất, hai mắt hắn chảy ra hai hàng huyết lệ, miệng nhẹ giọng thống khổ rên rỉ.
Liễu Như Mộng đứng ở một bên lo lắng đi đi lại lại, miệng còn nhỏ giọng thì thầm:"Tại sao lại như vậy? Lần trước ta cũng không có như hắn thống khổ, liệu có hay không chơi xong?"
Càng nghĩ nàng càng lo, Liễu Như Mộng vò đầu bức tóc có chút hối hận không nhắc nhở tiểu tử này.
"A!!!" Trương Hàn không biết lúc này nhận cái gì kích thích, bỗng nhiên ôm đầu thống khổ rống lên.
Cùng lúc đó xung quanh Trương Hàn nổi lên từng đợt hắc sắc khí thể, càng ngày càng dày đặc hắc khí làm cho Trương Hàn diện mục khó thấy rõ.
Nhưng vẫn có thể thấy một bóng người tràn đầy máu me, cực kì thê thảm quằn quại bên trong.
"Xong, chơi xong." Liễu Như Mộng mặt mày xám xịt nói.
Trương Hàn cả khuôn mặt đều có một loại mơ hồ khó thấy, máu che lại hết cả khuôn mặt, đằng sau lưng thì không biết lúc nào đã xuất hiện Bất Tử Ma Hồn.
Bất Tử Ma Hồn lẳng lặng xếp bằng, mà vốn là vô diện vô mục Bất Tử Ma Hồn lại xuất hiện một khuôn người mặt, chính là Trương Hàn.
Chỉ là Bất Tử Ma Hồn khuôn mặt là Trương Hàn khi trưởng thành, khuôn mặt vô biểu tình, còn ánh mắt của nó có phần băng lãnh vô tình.
"A!A!A!!" Trương Hàn khi Bất Tử Ma Hồn xuất hiện, thống khổ nhận được không những không giảm mà lại phản tăng, làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-ma-chi-gioi/1466197/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.