Những này năng lượng nương theo Linh Văn rồi nhập vào trong những đứa trẻ bên trong tế đàn.
Trương Hàn bỗng nhiên cảm thấy như có cái gì đâm vào trong người, mặc dù cảm giác này chỉ thoáng qua nhưng hắn vẫn rõ ràng, vì nó đau a!
"Ách!" Đột nhiên Trương Hàn đầu có chút trầm xuống, ý thức dần dần mơ hồ đi và sau đó hắn liền ngất xỉu.
Không biết qua bao lâu, Trương Hàn nghe thấy từng đợt tiếng nói như có người kề sát bên tai thì thầm:"Đừng....Vậy.....Nhận.....Ta......Ngươi....."
Giọng nói có chút âm trầm lặp đi lặp lại lặp lại ngất quãng làm người ta nổi da gà.
Nghe những lời này, Trương Hàn vẫn nhắm chặt đôi mắt nhưng hai hàng lông mày nhíu chặt, làm cho hắn biểu lộ như có chút khó chịu cảm giác.
"A!! Im đi! Im đi!!" Trương Hàn hét lên giận dữ như nhận cái gì kích thích, sắc mặt hắn dữ tợn, hai mắt hiện hung quang, điên cuồng như là một con dã thú.
Đặc biệt là cặp mắt của hắn, một đôi huyết đồng tử! Nhìn kĩ sẽ cảm thấy có chút ma mị, có chút tà dị. Chỉ là lúc này cặp mắt đỏ như máu của hắn tràn đầy lệ quang như là một con dã thú điên cuồng bị ép đến đường cùng.
"Keng! Keng!" Một số xích sắt không biết từ đâu xuất hiện, trói lại tay chân Trương Hàn.
"Phốc!" Xích sắt thấm chí còn đâm xuyên cả ngực của hắn.
Sở dĩ đang điên cuồng Trương Hàn ánh mắt dần dần thanh minh trở lại, đôi mắt biến trở về màu đen, nhưng sắc mặt vẫn có chút tái nhợt.
Trương Hàn thở hồng hộc, sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-ma-chi-gioi/1466170/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.