Trương Hàn hít một hơi thật sâu, đi lên trước mặt cái này Trắc Hồn Thạch.
Nhìn Trắc Hồn Thạch sáng loáng tảng đá như là chiếc gương phản chiếu lấy hình ảnh của hắn.
Phản chiếu lấy hắn cái này anh tuấn tiểu hỏa tử, nhưng Trương Hàn cứ cảm thấy sau lưng của hắn như có cái bóng dáng của người trưởng thành.
Nói đúng hơn là hình bóng của hắn kiếp trước.
Trương Hàn ánh mắt có chút nhớ thương, sờ sờ Trắc Hồn Thạch rồi nói nhỏ:"Cứ tưởng mình sẽ buông bỏ quá khứ kiếp trước, nhưng đến lúc này thì mới rõ cho dù trải qua thế giới này dụ hoặc đi nữa, thì tâm của ta vẫn có một phần chấp niệm đối với kiếp trước a."
Trương Hàn thở dài lắc lắc đầu, những việc này tương lai rồi tính, cho dù bây giờ hắn muốn quay về Địa Cầu thì cũng không có khả năng, cho nên cứ để cho mọi chuyện thuận theo tự nhiên.
'Thực sự duyên phận vẫn còn thì sẽ còn gặp lại sao?' Trương Hàn thầm nghĩ.
Những năm nay ở này thế giới, hắn đương nhiên nhớ nhà, muốn về nhà a. Người bình thường đi qua nước ngoài, không! Phải nói là thành phố khác thôi là ngươi cũng có loại xúc động muốn về nhà rồi.
Cái này không phải do ngươi còn chưa có trưởng thành hay tự độc lập gì cả, mà là do tư duy của ngươi ảnh hưởng! Ngươi cho dù là đi nhiều nơi đẹp, ăn nhiều món ngon trên thế giới. Nhưng càng về sau thì ngươi cũng sẽ chán những thứ này, lúc này ngươi sẽ nghĩ kiểu: mấy món này ăn ngon thật nhưng mà vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-ma-chi-gioi/1466168/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.