Nghỉ ngơi suốt mười ngày, Đường Kiếp cuối cùng cũng “bình phục”, bình linh dược kia cũng bị tiêu hao hoàn toàn —— Loại tham ô như này, vốn là từ nhỏ đến to, Đường Kiếp đối với những loại không đáng tiền như những thanh sắt đã kiếm đên phát mệt rồi, rất vui khi bản thân có thể tham ô đến một tầng khác, cao cấp hơn.
Bên phu nhân biết được tin Đường Kiếp đã bình phục, liền sai Thị Nguyệt dẫn Đường Kiếp đến gặp mình.
Nhưng cái khác biệt chính là, lần này gặp Đường Kiếp không chỉ có phu nhân, mà có cả vị gia chủ Vệ gia Vệ Đan Bách, cùng với vị Linh Sư Lã Thần Dương người đã từng cứu Vệ Thiên Xung ở trên vách núi.
Vệ Đan Bách là loại người mà nhìn một cái, là biết cứng nhắc nghiêm túc, rất khó tiếp cận, mặt mày chữ điền ngăn nắp vuông vắn hầu như không bao giờ cười, có thì cũng chỉ là sự nghiêm khắc, trầm mặc và nghiêm trang, cực thích hợp làm một bức tranh lớn trwo trên cổng thành.
- Đường Kiếp bái kiến lão gia, phu nhân, Lã Tiên sư!
Thời khắc bước vào phòng, Đường Kiếp hành lễ với ba vị trước.
- Ngồi đi.
Vệ Trinh Thư Phượng mặt mỉm cười nói với Đường Kiếp, bà đối với Đường Kiếp có cảm giác rất tốt, bởi vậy nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng.
- Lão gia và phu nhân ở đây, tiểu nhân không dám ngồi.
- Ngươi bị thương vừa khỏi, không cần khách sáo.
Phu nhân nói xong, đã sai người mang một chiếc ghế đến cho Đường Kiếp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-lo-tranh-phong/2176189/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.