Vừa mới sáng ra Hư Mộ Dương nhìn thấy trước bàn của mình bày một phần canh hạt sen ngân nhĩ, cũng coi như là bồi bổ, khách điếm không thể nào cho khác bữa ăn sáng sớm như vậy, vì thế Hư Mộ Dương biết rằng đây nhất định là Đường Kiếp làm.
Tuy nói với cảnh giới của y, những hạt sen này bình thường không có tác dụng gì nhưng đó là tâm ý của người ta, điều đó vẫn khiến Hư Mộ Dương cảm thấy chút thoải mái, huống chi canh hạt sen này vừa tới lửa, hương vị rất ngon, đó coi như là có lộc ăn cũng tốt.
Dùng xong đồ ăn sáng, Đường Kiếp đến bái Hư Mộ Dương, hỏi y tiếp theo có thể đi đâu.
Câu hỏi này làm Hư Mộ Dương khó trả lời rồi.
Y là vì tránh né truy sát mà đến, thật ra cũng không có mục đích cố định gì, không có suy nghĩ đơn thuần là đi đến chỗ nào.
Hiện giờ An Dương phủ đã là nơi cực đông, nếu tiếp tục đi về phía đông nữa thì chính là hải vực vô tận, chẳng lẽ chính mình muốn chạy trốn tới hoang đảo sao?
Làm như nhìn ra được do dự của Hư Mộ Dương, Đường Kiếp nói:
- Nếu như Hư Linh Sư không có ý định đến nơi nào thì ta có một đến đề nghị, hay là chúng ta mua một căn nhà ở gần đây, kiếm nơi nào thanh tịnh tu dưỡng chữa thương.
- Mua nhà?
Hư Mộ Dương cảm thấy kinh ngạc.
- Vâng. Nếu như là vấn đề tiền bạc thì Hư Linh sư không cần lo lắng, chỗ ta có một chút bạc, có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-lo-tranh-phong/105885/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.