Trần Tiểu Thiên lăng lẽ đọc, ghi sâu tận đáy lòng cái danh xưng mà hắn vô cùng căm hận này: “Bạch hồ thương quán”.
- Hạt châu rất đẹp.
Trần Tiểu Thiên nói.
- Bọn chúng vốn là muốn khắc dấu lên người ta. Nhưng lúc đó ta quá nhỏ, bọn chúng sợ khắc ấn ký rồi, sau này khi ta lớn lên chỗ seo sẽ trở nên rất to, xấu xí không bán được giá.
- Cũng là khắc ở trên cổ sao?
- Không. Nữ thì khắc ở nơi này.
A cơ man cởi đai lưng, cái váy quần đỏ lập tức tụt xuống, lộ ra một ngọc thể trắng ngần. Nàng nhếch cái mông vừa cong vừa vênh lên, chỉ vào đó bảo:
- Nữ nô lệ thì in dấu ở chỗ này.
Trần Tiểu Thiên suýt chứ xíu nữa mắc nghen với số cơm trong miệng. cái váy khiêu vũ đỏ lòm rơi xuống mặt đất, thiếu nữ trước mắt với thân thể tuyết trắng trống trơn, khiến hắn nhìn đến trợn đứng tròng mắt.
A cơ man quay mặt qua:
- Ngươi Thật giống một người.,.
Đây đã là lần thứ hai A cơ man nói như vậy. Trần Tiểu Thiên dùng sức lúc lắc cái đầu, nhìn vào ánh mắt của nàng.
Khóe miệng nhu mỳ của A cơ Mạn khẽ cong lên, nửa giống như dẩu môi, nửa mang dáng dấp của một nụ cười xinh đẹp. Con mắt xanh lam ẩn hiện vẻ long lanh ánh nước:
- Giống như ca ca của ta...
Trần Tiểu Thiên sờ sờ vào sống mũi của mình, không ngờ bản thân lại giống một người ở thế giới này.
A cơ man chợt thực hiện một động tác rất khác thường. Nàng cỡi dây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-lo-phong-luu/1526961/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.