Chủ quán nghe thế cười đáp:
- Qua lão tam minh giam, người nào không biết quy củ Ngũ Nguyên thành, nô lệ trốn đánh chết chớ không mang về, quán nhỏ đang lúc làm ăn, làm sao dám chứa nô tài bỏ trốn chứ?
Trần Tiểu Thiên tò mò nhìn chung quanh, cửa hàng bánh này chẳng qua là tiểu điếm, nhìn không ra có chỗ nào có thể giấu người. Mấy cái tên này tám phần là tới mượn cơ hội bắt chết. Xem ra ông chủ cửa hàng bánh xui xẻo rồi.
Bỗng nhiên hán tử mặt thẹo giơ tay chi:
- NÓ ở đây rồi!
Trần Tiểu Thiên vẫn duy trì một vẻ mặt dại ra, ngơ ngẩn nhìn ngón tay của hắn. Tiếp theo đó mấy tên hán tử nhào tới phía trước, đè hắn ra mặt đất.
- Lầm rồi! Không phải là ta
Trần Tiểu Thiên vùng vẫy định bò dậy, độc nhãn đại hán Qua Long thuận thế vặn chặt cánh tay hắn, bẻ cong đến sau lưng, đạp lên lắc một cai, Trần Tiểu Thiên đầu vai kêu cách một tiếng, đau đến toát mồ hôi lạnh.
- Bắt đúng là ngươi! Còn dám trốn a! Lần này không đánh gãy cặp chân ngươi không xong!
Mấy người thủ pháp thuần thục, đem Trần Tiểu Thiên trói tay chân lại. Hán tử mặt thẹo thuận tay đem một khối vải rách lớn nhét vào trong miệng hắn.
Trần Tiểu Thiên hít thở không thông, như có một loại hơi ngăn ở bộ ngực. Bỗng nhiên trong bụng hắn khí tức chấn động, một luồng khí lực từ trong cơ thể bùng ra. Canh tay như kim sắt của hán tử mặt thẹo trở nên mềm yếu hẳn. Trần Tiểu Thiên gạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-lo-phong-luu/1526957/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.