Trong đêm tối, Bùi Dực mở to đôi mắt đen nhánh, nhìn chằm chằm Thẩm Diên, không hề buồn ngủ.
Từ khi chung giường với nàng, hắn thành thói quen trong lồng ngực ôm bé con vừa mềm vừa xinh đẹp. Không ôm nàng, trằn trọc đến đêm khuya hắn cũng ngủ không được.
Bùi Dực cứ như vậy nhìn chằm chằm Thẩm Diên, qua nửa canh giờ, trong phòng vang lên tiếng hít thở vững vàng đều đều của nàng.
Hắn đứng dậy đi đến mép giường, xốc lên đệm chăn, tay chân nhẹ nhàng bò lên trên giường rồi ôm Thẩm Diên vào trong lòng.
Bùi Dực mới vừa ôm lấy bả vai của Thẩm Diên thì nàng xoắn người giãy giụa hai cái, phồng lên miệng ưm hai tiếng: “Ư… Ưm…”
Nhưng ngay khi ngửi được mùi hương quen thuộc trên người hắn, nàng theo bản năng mà chui vào lòng Bùi Dực, dụi dụi khuôn mặt nhỏ ở ngực hắn, tứ chi quấn lấy cơ thể to lớn của hắn, tựa như nói mê, thấp giọng nỉ non: “Phu quân… Ôm…”
Bùi Dực rất ngạc nhiên với Thẩm Diên đột nhiên nhiệt tình, hắn cúi đầu gần sát bên miệng nàng, muốn nghe xem nàng muốn nói cái gì.
Nhưng Thẩm Diên chỉ gọi một tiếng thì không hề phát ra âm thanh, nghe tới như là thuận miệng nói mớ một câu.
Tư thế nàng ôm hắn giống như hàng trăm đêm trước hai người đã ngủ cùng nhau. Ước chừng là quen cái ôm, hương vị, nhiệt độ cơ thể của hắn. Một khi đụng tới hắn là vô ý thức chui vào lòng hắn.
Bùi Dực nhếch khoé môi, ánh mắt nhu hòa, tuy rằng miệng nàng ghét bỏ hắn nhưng thân thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-kiep-lam-thiep-hau-kiep-lam-the/1773704/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.