Tiêu Phi đứng trên Đại Bằng Minh Vương Tháp nhìn rõ mọi thứ, y thấy vô số nha sai đang kéo đến, không dám nán lại thêm. Tô Hoàn vẫn đang khóc nức nở, thế là y tiện thể nhấc bổng nàng lên, thi triển thuật ẩn thân, xuyên tường về đạo quán.
Đúng lúc đồ đệ của quán chủ đang nhàn hạ dạo quanh sân sau, thấy Tiêu Phi dẫn một nữ hài về, hai mắt của hắn trừng to, hét lớn một tiếng: "Yêu quái! Tiêu Phi, mau thả yêu quái trên tay ngươi xuống, cẩn thận nó ăn thịt ngươi."
Hai chữ "yêu quái" làm y giật mình, vội giải thích: "Tô Hoàn cô nương là hảo bằng hữu của ta, sư huynh đừng kinh ngạc như vậy."
Đồ đệ này của chủ đạo quán tên Thanh Hư Tử, chẳng qua mới trong độ tuổi mười tám mười chín, nhưng nét mặt lại già dặn, không tràn đầy sức sống như các thanh niên đồng trang lứa.
Qua lời Tiêu Phi nói, ánh mắt của hắn từ tràn đầy tinh thần trở về trạng thái lười biếng rũ rượi, sau đó xua xua tay, không để tâm đến hai người họ nữa.
Tiêu Phi khẽ hành lễ rồi đưa Tô Hoàn vào trong, y không để ý, lúc Thanh Hư Tử phát uy, Tô Hoàn sợ đến run bần bật, giống như con thỏ trắng bị hung thú hồng hoang rình rập.
__
Lam Lê đạo nhân vẫn đang thiền định trong phòng, cũng chẳng biết lão đến Trường An vì điều gì. Ngày ngày ru rú trong phòng, không bước chân ra khỏi cửa, có vẻ muốn thanh tu ở đây mấy mươi năm thì phải.
Tiêu Phi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-ho/2515801/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.