Bộ dáng lúc ngủ của Thiệu Khâm Hàn rất ngoan, chẳng tìm ra nửa phần hung ác nham hiểm, chỉ có dáng nằm cuộn tròn không được tự nhiên. Phân tích từ góc độ tâm lý học, đây là biểu hiện của cảm giác thiếu an toàn.
Anh gắt gao ôm lấy eo của Thẩm Lương, không giống ôm người mà lại giống như người chết đuối nắm được cọng rơm cứu mạng. Không chịu buông, cũng không thể buông.
Vài giờ trôi qua, Thẩm Lương cảm thấy eo hắn đã chết lặng. Hắn không ngủ được, di động lại bị ném xuống đất nên không thể bấm game, chỉ có thể chờ đến khi đối phương tỉnh lại.
Nhàn rỗi nhàm chán, hắn dùng đầu ngón tay khảy khảy hàng mi dày của Thiệu Khâm Hàn, sau đó chậm rãi di xuống, miết qua sườn mặt trơn bóng của anh, đến sóng mũi cao cao, rồi đôi môi nhạt màu...
Một cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước rồi lập tức thu tay lại.
A di đà Phật.
Thẩm Lương nói với chính mình. Làm phiền người đang ngủ dễ bị trời đánh lắm.
Nhưng không được bao lâu, lông mi của Thiệu Khâm Hàn khẽ run, báo hiệu anh sắp tỉnh dậy. Anh không biết người mình đang ôm vào trong ngực là ai, chỉ cảm giác được hơi ấm mang theo vài phần mơ ngủ, liền theo bản năng cọ cọ hai cái. Mái tóc đen lơ đang cọ qua cằm của Thẩm Lương làm hắn thấy ngưa ngứa.
Vì động tác của anh mà trong nháy mắt cơ thể của Thẩm Lương cứng đờ. Xúc cảm trong lòng ngực mơ hồ mà mềm mại, khác hẳn với Thiệu Khâm Hàn của ngày thường.
Hắn giữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-hanh-cuu-vot-phan-dien-buon-tinh/239398/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.