Thẩm Lương kiếm tiền bằng con chữ, uốn lưỡi nói điêu cứu về được mạng chó của mình. Thiệu Khâm Hàn nghe xong mấy lời kia tuy không trả lời nhưng ít ra không đe dọa hắn nữa. Trong hai ngày kế tiếp, Thẩm Lương bị nhốt ở biệt thự không được ra ngoài.
Thẩm Lương không có ý kiến. Được ở biệt thự lại còn có đồ ăn ngon, so với bị người ta đòi đánh đòi giết tốt hơn nhiều ấy chứ.
Còn vấn đề cấm túc?
Ngại quá, hắn là một trạch nam. Hồi trước viết bản thảo có khi nửa năm không bước khỏi cửa, hai ngày có tính là gì.
Thẩm Lương vừa cắn hạt dưa vừa nghĩ xem cốt truyện đang phát triển đến đâu. Nếu tuyến thời gian không thay đổi, hôm nay Tô Thanh Nghiên sẽ chở Thẩm Viêm về nhà.
Lạy ông trời đừng có sửa tình tiết này đó.
Từ căn phòng này nhìn xuống là một vườn hoa lớn cạnh sân trống trước nhà. Tai Thẩm Lương thính, hắn nghe thấy tiếng động cơ ô tô vang lên từ đằng xa bèn đứng dậy đến bên cửa sổ. Hắn kéo rèm liền thấy một chiếc xe hơi màu xám bạc dừng ở đài phun nước ven hồ, có hai người đàn ông đang bước xuống xe.
Người trông ngây ngô văn nhược là vai chính Thẩm Viêm. Người còn lại mặc tây trang mang giày da, thoạt nhìn ấm áp ôn nhu, là Tô Thanh Nghiên.
Hiện Tô Thanh Nghiên chưa hiểu rõ về Thẩm Viêm. Anh chỉ biết cậu là sinh viên nghèo được tập đoàn họ Thiệu giúp đỡ, trừ việc này ra thì không biết thêm gì khác. Anh đóng cửa xe, không đưa Thẩm Viêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-hanh-cuu-vot-phan-dien-buon-tinh/239395/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.