Hắn vừa mới thê lương gọi tên ta một tiếng, thì cả người đã bị một mũi tên mang theo lửa thần b.ắ.n trúng giữa n.g.ự.c, văng ra xa. Con hạc trắng ta đang ngồi lập tức biến mất, khi đang rơi xuống, ta được Lục Cửu Uyên vững vàng đón lấy, ôm gọn vào lòng.
Hắn giương cung, lạnh lùng nhìn Lý Huyền Tiêu: "Kiếm khí năm đó ngươi đ.â.m vào người Tiểu Mãn, hôm nay ta trả lại cho ngươi."
Lý Huyền Tiêu không còn thốt nên lời được nữa, ngọn lửa dường như vĩnh viễn không tắt kia liên tục thiêu đốt vết thương của hắn. Máu tươi từ khóe môi chảy dọc theo y phục nhỏ xuống tí tách, trông hắn như không thể sống nổi nữa.
Những mảnh vỡ của gương Tiên Du mà ta luôn mang theo bên người bỗng nhiên mang theo lưu quang bay ra, từng mảnh một lao vào quanh thân hắn, hóa thành kim quang hình hoa sen bao bọc lấy hắn.
Lục Cửu Uyên ôm ta lùi lại, thần sắc hiếm khi nghiêm nghị: "Bồng Lai cảnh mở rồi."
Trong cột sáng không biết từ đâu chiếu tới, Lý Huyền Tiêu dùng kiếm chống đỡ, lảo đảo đứng dậy. Hắn bị cuốn bay lên cao một cách không tự chủ, đôi mắt m.ô.n.g lung dần trở nên tỉnh táo. Thế nhưng hắn đã không còn kiểm soát được bản thân mình nữa.
Ngay trước khi rời khỏi thế giới này, hắn nhìn về phía ta, mấp máy môi, trong mắt vậy mà rỉ ra một giọt lệ m.á.u đỏ tươi.
"Tiểu Mãn, nàng có lời gì muốn nói với ta không?"
Thực ra ban đầu ta đúng là có không ít lời muốn hỏi hắn. Ví dụ như hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-du/5294209/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.