Ánh mắt mọi người co rụt lại, dựa vào tu vi của bọn họ đương nhiên không thể nào nhìn ra được tu vi của Diệp Thành, nhưng loại uy năng giơ tay không chế trời đất này ít nhất cũng phải là cảnh giới Ngưng Đan.
Tô Như Sương hơi ngẩn người, cảm thấy kinh ngạc vì Diệp Thành còn khá trẻ, nhưng vẫn nhanh chóng tiến lên trước, cúi người nói: “Tô Như Sương của nhà họ Tô ở thành Nam Ngọc, kính chào tiền bối, cảm ơn tiền bối đã cứu mạng. Nhà họ Tô tất sẽ báo đáp”.
Những người khác cũng hoàn hồn lại, vội vàng đi lên trước. Diệp Thành liếc mắt nhìn một lượt. Những người khác đều rất cung kính, nhưng chỉ có người đàn ông mặc trang phục cổ dẫn đầu vẻ mặt có vẻ hơi mất tập trung, chỉ chắp tay chào Diệp Thành, ngữ khí có vẻ không mặn mà gì.
Diệp Thành cũng không thèm để ý, hỏi: “Bản tọa tên là Diệp Thành, vừa mới xuất quan, không biết đây là nơi nào? Gần đây có nơi nào tụ tập đông người không?”
Tất cả mọi người đều sửng sốt, không ngờ được là Diệp Thành sẽ hỏi cái này.
Tô Như Sương thoải mái nói ra:
“Thưa tiền bối, nơi đây là dãy núi Thiên Độc ở gần thành Nam Ngọc của quần đảo Nam Ngọc, thành Nam Ngọc ở gần đây nhất cách đây khoảng một nghìn dặm, chúng tôi đến từ thành Nam Ngọc. Tiền bối nếu không chê thì có thể đi cùng với chúng tôi, gia tộc chúng tôi nhất định vô cùng cảm kích tiền bối”.
“Được”. Diệp Thành gật đầu đồng ý.
Tiếp sau đó, mọi người thu xếp một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tien-de-trung-sinh/1157404/chuong-458.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.