Vừa đăng lên, lập tức đã có tận mấy like nhảy ra. Cô không nhấp vào xem, tắt điện thoại để sang một bên, mở tivi ra, chuẩn bị tìm bộ phim nào để cày. Kết quả ti vi vừa mới mở, cửa lớn của cửa hàng phía trước đã có tiếng gõ vang.
Thẩm Như Như lập tức sải bước ra mở cửa.
“Anh Từ?” Cô nhìn Từ Dẫn Châu bên ngoài cửa, nghi hoặc: “Bùa yên giấc lại mất rồi?”
Từ Dẫn Châu gật đầu: “Không biết để đâu rồi.”
Quả nhiên là đại thiếu gia của nhà có tiền, thứ tám trăm tệ mà không chú ý chút nào, tần suất mua lại này sắp sửa đuổi kịp hàng tiêu dùng nhanh rồi. Thẩm Như Như lẩm bẩm trong lòng, đi ra sau quầy tìm một tấm bùa yên giấc nhét vào túi đưa cho anh, dặn dò: “Anh Từ, tốt nhất anh nên nhét bùa dưới gối, không dễ mất, hiệu quả cũng tốt.”
Từ Dẫn Châu cất túi đi, trả tiền, nhưng không rời khỏi. Anh hơi nhắm mắt, hít sâu một hơi: “Cô Thẩm, có tiện cho tôi vào ngồi một chút không?”
Lời này nếu đổi là người đàn ông khác nói, có lẽ sẽ dễ khiến người ta thấy phản cảm, nhưng từ trong miệng Từ Dẫn Châu nói ra, lại không có chút gì khiến người ta liên tưởng nhiều, ngược lại có một loại cách nghĩ kỳ quái rằng nếu từ chối thì thật không có tình người.
Thẩm Như Như chính là nghĩ như vậy, nhưng cô vẫn có chút do dự, vì dù sao giờ đã không còn sớm: “Có thể hỏi là tại sao không?”
Từ Dẫn Châu ngước mắt nhìn cô thật sâu, lông mày dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986473/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.