“Thải Hồng, cô cũng biết cô ấy?”
Bà thím ngồi cạnh cô gái tóc ngắn hỏi.
“Dì Tương, Kính Hoa Duyên dì quyên rồi à? Chính là cửa hàng do đại sư Huyền Môn mở ở phố cũ đấy!” Thải Hồng giải thích.
Trên bàn có mấy người không biết Thẩm Như Như, vừa nghe tới phố cũ lập tức bừng tỉnh: “Chính là bà chủ Thẩm rất lợi hại đó à?”
“A, thì ra là Thẩm đại sư!” Dì Tương kinh ngạc không thôi: “Đại sư còn trẻ thế này đúng là rất hiếm gặp.” Bà ấy vội vàng rót đầy một ly rượu, nâng ly mời Thẩm Như Như, vô cùng khách sáo: “Đại sư, vừa nãy không biết là ngài, thất lễ rồi, kính ngài một ly, mong ngài người lớn không bắt lỗi tiểu nhân.”
Thẩm Như Như được yêu mến mà lo sợ, thân phận của đệ tử Huyền Môn vậy mà có trọng lượng trong quỷ giới như vậy đúng thật không thể tưởng tượng được, cô nâng ly rượu hoa quả trước mặt lên, uống một ly với bầy quỷ cùng bàn.
Trung Quốc từ xưa tới này có thói quen giao tiếp trên bàn ăn, một ly rượu xuống bụng, bầu không khí trên bàn lập tức trở nên náo nhiệt.
Bên này mọi người ồn ào trò chuyện, bên kia cô dâu chú rể cũng đã quỳ bái xong đứng dậy. Lúc này tiếng nhạc thay đổi lần nữa, giai điệu vui tươi sống động tuôn trào trong bầu trời đêm, các vị khách lập tức bắt đầu la ó chúc rượu, hiện trường ồn ào náo nhiệt.
Mọi người đều đi chọc ghẹo cô dâu chú rể, Thẩm Như Như lập tức được rảnh rỗi, hôm nay cô đi lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986471/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.