“Còn đầy ra đấy.” Thẩm Như Như vào nhà lấy cho ông ta: “Ông muốn mấy cái?”
Người đàn ông trung niên thở hồng hộc theo vào, cảm nhận được hơi mát trong phòng lập tức thoải mái thở dài, nhếch miệng cười nói: “Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu!”
Động tác trong tay Thẩm Như Như dừng lại, nhướng mày: “Chú à, chú là bạn của Lâm Hạo?”
Người đàn ông trung niên hơi xấu hổ cười cười: “Tôi là anh họ nó.”
Anh họ? Hai anh em tuổi tác cách nhau thế này có hơi lớn rồi nhỉ……
Nhắc tới cái người tên Lâm Hạo này, người của cả trấn Mộ Nguyên đều biết. Là người yêu thích thám hiểm có tiếng, tuổi còn trẻ đã không chịu đọc sách cũng không đi làm, tốt nghiệp cấp ba xong liền bỏ học chạy khắp trời nam đất bắc, nói là thử thách đủ loại vận động mạo hiểm. Cha anh ta là tổng giám đốc của một công ty lớn duy nhất ở trấn Mộ Nguyên, hai năm trước đã bị anh ta chọc tức đến mức đột quỵ nằm liệt giường, muốn cắt đứt quan hệ cha con với anh ta. Chuyện này lúc ấy làm ầm ĩ cả lên, trở thành tin tức sốt dẻo nhất trong năm của trấn Mộ Nguyên.
Cha đã tức giận đến ngã bệnh, con trai đương nhiên không thể coi như không thấy, Lâm Hạo lúc đó liền ngoan ngoãn trở về công ty gia đình để đi làm, học tập kiến thức quản lý, bất đắc dĩ bắt đầu cuộc sống văn phòng. Có điều anh ta căn bản không có năng lực trong chuyện này, làm chưa được nửa năm đã không ngồi yên nổi, tật cũ tái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986461/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.