Thẩm Như Như không thể ngờ sẽ nhận được câu trả lời thế này, ánh mắt cô phút chốc ngập tràn sự thương tiếc: “Thật đáng thương.”
A Quý thở dài một tiếng: “Đúng vậy, bà chủ Thẩm hình như cũng độc thân phải không, đến lúc tìm một ai đó rồi, đừng đi trên con đường cũ của tôi.”
Thẩm Như Như chớp mắt thu lại sự thương cảm: “……Anh ế đúng thật không oan.”
Đuổi A Quý miệng quạ đen đi, Thẩm Như Như đóng cửa về phòng nghỉ ngơi.
Thời gian không còn sớm nữa, cô tắt đèn nằm xuống, mười mấy phút qua đi rồi, đầu óc vẫn vô cùng tỉnh táo, không buồn ngủ chút nào.
Sát khí trên người Từ Dẫn Châu nặng đến mức quỷ còn phải sợ……anh rốt cuộc đã làm gì? Thẩm Như Như cảm thấy hình như có một sợi lông vũ đang gãi ngứa trong tim cô, không ngăn được sự tò mò.
Ngày mai lúc dâng hương hỏi tổ sư gia thử.
*
Một tiếng sét đột nhiên vang lên bên tai, Thẩm Như Như mở bừng mắt, giật mình ra đầy một thân mồ hôi lạnh.
Tiếng sét bên ngoài ầm ĩ, mưa to như trút nước, ngói trên mái hiên kêu răng rắc. Thẩm Như Như lau mồ hôi lạnh, cầm điện thoại di động trên tủ đầu giường liếc nhìn màn hình, cô kinh ngạc lật người ngồi dậy.
Vậy mà đã hơn mười hai giờ rồi!
Thẩm Như Như vội vàng mặc quần áo vào, mở cửa ra thì thấy chỗ giếng trời đã đọng một tầng nước, đại khái cao đến mắt cá chân. Cô tìm áo mưa mặc vào, bước lên vũng nước đọng để kiểm tra cống thoát nước. Hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986459/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.