Động tác của Từ Dẫn Châu dừng lại một lúc, quét mắt nhìn hoa cát cánh nhỏ xinh hồng hào, ước chừng lần đầu tiên có cô gái làm vậy với anh, có vẻ có chút bất ngờ và mất tự nhiên, ánh mắt anh chuyển sang bên cạnh, khóe mắt lướt tới giấy vàng và chu sa trên chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ: “Cô biết vẽ bùa?”
Thẩm Như Như thuận theo tầm mắt anh nhìn qua: “Đúng đó, bùa của tôi rất linh nghiệm, mọi người đều giành nhau mua, anh có cần lấy một lá không?”
Từ Dẫn Châu hơi nhướng mày, vẻ mặt lạnh lùng cuối cùng cũng có thay đổi: “Có những loại bùa gì?”
Thẩm Như Như vòng ra sau quầy bưng một chiếc hộp gỗ ra: “Hôm nay chỉ còn lại chỗ này thôi, thực ra anh có thể mua một là bùa yên giấc, chất lượng giấc ngủ của anh chắc rất thấp, có phải thường xuyên nằm mơ đổ mồ hôi trộm, dễ tỉnh giấc?”
Từ Dẫn Châu nhìn cô một cái với ý vị sâu xa: “Cô Thẩm, giờ cô không phải là bác sĩ.”
Thẩm Như Như cười mỉa: “Ngại quá, thói quen theo bản năng.”
Trước đây cô từng chọn học qua trung y, có một khoảng thời gian thường xuyên luyện tập nhìn sắc mặt, nghe hơi thở, hỏi triệu chứng, bắt mạch, xem nhiều rồi thì thành thói quen, hơn nữa vẫn luôn không sửa.
Từ Dẫn Châu gật đầu, lấy một lá bùa yên giấc, quẹt thẻ trả tiền.
Đợi người đi khỏi, Thẩm Như Như cầm tờ phiếu có chữ ký lên, ba chữ to bằng nét chữ mạnh mẽ và hùng dũng rơi xuống tờ giấy: “Từ Dẫn Châu……”
*
Cách vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986455/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.