Nguyên một buổi tối, cả phòng mạt chược đều là tiếng ù bài của Phan Hồng, bạn chơi cùng bàn đổi tận mấy lượt, vậy mà bà ấy ván nào cũng ù, lại còn ù lớn. Chỉ riêng toàn hàng đã không dưới năm ván, hệt như thần bài trong phim điện ảnh.
Mọi người đều là người trong trấn, thường ngày gặp nhau thường xuyên, ít nhiều gì cũng có hiểu biết về đối phương, huống hồ Phan Hồng mê tín có tiếng. Có người không chịu được đã hỏi: “Phan Hồng, hôm nay bà trúng tà gì thế? Trước khi ra cửa vái thần tài rồi à?”
Phan Hồng thắng cả buổi tối, trong túi nhỏ đã nhét chật ních tiền, vui mừng hớn hở nói: “Hây dà, chỉ may mắn thôi.” Bà ấy thu dọn đồ đạc xong đứng dậy: “Về nghỉ ngơi đây, chỗ này đã bắt đầu đỏ rồi, mấy người ai muốn thì nhanh lên.”
Lưu Minh nhìn thấy bày ấy nhặt lá bùa hình tam giác nho nhỏ cho vào túi, trong đầu xẹt qua một suy nghĩ mơ hồ, lập tức trêu chọc nói: “Lão Phan, bà lấy đâu ra lá bùa chiêu tài này đấy? Công nhận có tác dụng thật!”
Những người khác vừa nghe thấy còn có thứ như “Bùa chiêu tài”, lập tức vây lên mồm năm miệng mười hỏi thăm.
Trấn nhỏ người thắp hương bái Phật không ít, đối với mấy thứ thần quỷ kiểu này cũng rất dễ tiếp nhận, thành tích tối nay của Phan Hồng mọi người đều thấy cả.
Nếu so với nói là may mắn thuần túy, bọn họ càng bằng lòng tin rằng còn có nguyên nhân khác, như vậy bọn họ cũng có thể nghĩ cách đi ké một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986439/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.