Ông ngoại vẫn luôn ở Mộ Nguyên kinh doanh cửa hàng nhang đèn nhỏ này, không chịu theo con gái và con rể đi vào thành phố lớn. Duy nhất một lần đi Ma Đô, lại là bởi vì một đợt bệnh nặng.
Trước khi ông ra đi, nằm ở trên giường bệnh lôi kéo tay Thẩm Như Như, đem một chìa khóa đồng bị rỉ sắt che kín đặt vào trong lòng bàn tay cô, nói với con gái và con rể : “Cửa hàng nhang đèn của bố, về sau liền giao cho Như Như xử lý, con bé rất có linh khí, cùng cửa hàng này có duyên.”
Đây là câu nói cuối cùng của ông ngoại, nói xong liền cứ vậy ra đi.
Ba Thẩm và mẹ Thẩm cũng không để câu nói cuối cùng kia của ông ở trong lòng, bọn họ đem cửa hàng ghi tên Thẩm Như Như, dự định sau này để cô cho thuê cũng được bán cũng tốt, tùy cô xử trí.
Chỉ có Thẩm Như Như vẫn luôn để tâm đến câu nói kia.
Chính xác là câu “con bé rất có linh khí” những lời này làm cho cô để tâm.
Thẩm Như Như có một cái bí mật nhỏ, đến cả bạn tốt của cô là Vương Tây Nhã cũng không biết.
Cô trời sinh đối với hoa cỏ cây cối có cảm giác vô cùng thân cận, mặc kệ là loại thực vật gì, chỉ cần vào trong tay cô, cho dù có tùy tiện chăm sóc như thế nào vẫn có thể lớn lên tươi tốt.
Tóm lại, mặc kệ câu nói của ông ngoại là vô tâm hay là cố ý, Thẩm Như Như vẫn quyết tâm xách bọc hành lý lớn nhỏ đi đến trấn Mộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-tap-hoa-am-duong-tiem-tap-hoa-am-duong/3986427/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.