Lâm Hương thay quần áo đeo bao tay áo cùng Tống Minh Du vào bếp. Hôm nay ngay cả Trần Kế Khai cũng không được rảnh rỗi, bị Lâm Hương sai đi bóc tỏi thái gừng rửa rau. Chị vừa cắt mì tươi mua ở chợ thành từng sợi rồi rắc bột mì cho tơi, vừa bận rộn hỏi mấy đứa nhỏ muốn ăn thêm món gì, lại hỏi Tống Minh Du muốn ăn gì chị làm luôn.
Tống Minh Du cười hì hì: "Chị Lâm, chị làm gì em ăn nấy, hôm nay chị mới là đầu bếp trưởng ~"
"Cái miệng dẻo quẹo." Lâm Hương đâu không biết cô đang trêu mình, "Chị thấy hai năm nữa Ngôn Xuyên thi cấp hai, em còn căng thẳng hơn chị ấy chứ!"
...
Tống Minh Du cảm thấy mình đại khái sẽ không căng thẳng như Lâm Hương, không phải vì không quan tâm thành tích của Tống Ngôn Xuyên, mà là chuyện cô phải lo nghĩ quá nhiều, vấn đề học hành của nhóc con thật sự không xếp được lên hàng đầu.
Trước đó cô nhờ Thịnh Lăng Đông tìm thợ làm biển hiệu, chọn lựa kỹ càng vật liệu, lại hẹn Đỗ Thanh tranh thủ thời gian viết chữ lên biển. Tuy gặp đúng đợt nắng nóng mùa hè, biển hiệu phơi khô nhanh hơn bình thường nhưng cũng phải cẩn thận không để nó phơi trực tiếp dưới nắng gắt.
Phơi đủ bảy ngày, rốt cuộc là sau khi Trần Cảnh Hành thi xong mấy hôm, người ta dùng xe đẩy chở đến treo lên cửa cho cô.
Biển hiệu làm bằng gỗ long não phẳng phiu bóng loáng, lại chống được mối mọt, nhấc lên cũng không nặng. Quan trọng nhất là ở Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5250332/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.