"Chắc không phải đâu, cô ấy chỉ là hộ cá thể... Tôi không có ý gì khác nhé, nhưng cái hộ cá thể này trước kia còn là đối tượng trọng điểm bị Đội chống đầu cơ để ý đấy, làm sao kiếm được nhiều bằng công nhân lâu năm trong xưởng chúng ta?" Một người phụ nữ khác đeo tạp dề trắng nói, "Ngay cả người kỹ thuật giỏi nhất của chúng ta, cái cô nòng cốt họ Viên ấy, một tháng mới được một trăm đồng, muốn mua cái Tivi này cũng phải tích cóp hơn nửa năm ——"
Lâm Hương mặc kệ họ suy diễn, chỉ mỉm cười đứng bên cạnh không nói gì. Trong sân nhà họ Tống, Trần Kế Khai gọi một tiếng, chị xin lỗi chào tạm biệt hai người kia, "Tôi phải vào giúp một tay đã, lắp Tivi này cũng phiền phức lắm."
"Được, được." Hai người kia không phải người trong ngõ, chưa từng nói chuyện với Tống Minh Du bao giờ, lúc này cũng ngại không dám vào, chỉ có thể đứng ngoài ngó nghiêng vài cái rồi khoác tay nhau về xưởng. Dọc đường đi không nhịn được thầm thì, hộ cá thể bây giờ kiếm tiền dễ thế à? Ánh Trăng Dẫn Lối
Họ chỉ có thể bàn tán sau lưng, còn hàng xóm trong ngõ thì khác. Nghe tin Tống Minh Du mua Tivi về, cả cái ngõ chấn động. Chưa đến giờ đổi ca, người mới tan làm về ngủ bù, người về hưu... Già trẻ lớn bé tụ tập đông đủ.
Sân nhỏ nhà họ Tống chật ních người. Lâm Hương hết cách, vội chạy về sân nhà mình và vào tiệm cơm nhỏ kéo mấy cái ghế dài sang, miễn cưỡng cho mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5250311/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.